PVLC Mùa Thường Niên Tuần XXIII Thứ 3
Bài Ðọc I: (Năm I) Cl 2, 6-15
"Chúa đã cho anh em được chung
sống với Người, Người đã ân xá mọi tội lỗi của anh em".
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ
gửi tín hữu Côlôxê.
Anh em thân mến, như anh em đã
nhận lãnh Chúa Giêsu Kitô, anh em hãy sống trong Người, hãy đâm
rễ và xây dựng trong Người, và kiên trì trong lòng tin, như anh
em đã học biết, hãy đầy lòng cảm tạ trong Người.
Anh em hãy cẩn thận, đừng để ai
lấy triết lý và những mánh khoé gian giảo mà lừa dối anh em,
theo truyền thống loài người, theo những yếu tố phàm trần, chứ
không theo Ðức Kitô; nơi Người chứa đựng tất cả sự viên mãn của
bản tính Thiên Chúa, và trong Người, anh em cũng được sung mãn,
chính Người là Ðầu mọi thủ lãnh và quyền năng. Trong Người, anh
em đã chịu cắt bì, một phép cắt bì không do tay người phàm cất
khỏi xác thịt, nhưng là phép cắt bì của Ðức Kitô. Nhờ phép rửa
tội, anh em đã được mai táng làm một với Ðức Kitô, anh em cũng
được sống lại với Người, bởi đã tin vào quyền năng Thiên Chúa,
Ðấng đã cho Người từ cõi chết sống lại.
Anh em vốn đã chết vì tội lỗi
anh em và bởi không cắt bì tính xác thịt của anh em, (nhưng)
Thiên Chúa đã cho anh em được chung sống với Người. Người đã ân
xá mọi tội lỗi chúng ta, đã huỷ bỏ văn tự bất lợi cho chúng ta,
vì (nó) làm cho chúng ta bị kết án; Người đã huỷ bỏ bản văn tự
đó bằng cách đóng đinh nó vào thập giá. Người đã tước quyền
những kẻ chấp chính và những kẻ cầm quyền. Người đã mạnh bạo
điệu chúng ra và toàn thắng chúng trong bản thân Người.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 144,
1-2. 8-9. 10-11
Ðáp: Chúa hảo tâm với hết mọi loài (c. 9a).
Xướng: 1) Lạy Chúa con, lạy
Thiên Chúa, con sẽ ca khen Chúa, và con sẽ chúc tụng danh Chúa
tới muôn đời. Hằng ngày con sẽ chúc tụng Chúa, và con sẽ khen
ngợi danh Chúa tới muôn đời. - Ðáp.
2) Chúa nhân ái và từ bi, chậm
bất bình và giàu ân sủng. Chúa hảo tâm với hết mọi loài, và từ
bi với mọi công cuộc của Chúa. - Ðáp.
3) Lạy Chúa, mọi công cuộc của
Chúa hãy ca ngợi Chúa, và các thánh nhân của Ngài hãy chúc tụng
Ngài. Thiên hạ hãy nói lên vinh quang nước Chúa, và hãy đề cao
quyền năng của Ngài. - Ðáp.
Alleluia: Pl 2,
15-16
Alleluia, alleluia! - Anh em hãy
tích trữ lời ban sự sống. Anh em hãy chiếu sáng như những vì sao
ở giữa thế gian. - Alleluia.
Phúc Âm: Lc 6,
12-19
"Suốt đêm, Người cầu nguyện,
Người chọn mười hai vị mà Người gọi là Tông đồ".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Luca.
Trong những ngày ấy, Chúa Giêsu
lên núi cầu nguyện, và suốt đêm, Người cầu nguyện cùng Thiên
Chúa. Sáng ngày, Người gọi các môn đệ và chọn mười hai vị mà
Người gọi là Tông đồ: Ðó là Simon, mà Người đặt tên là Phêrô, và
em ông là Anrê, Giacôbê và Gioan, Philipphê và Bartôlômêô,
Matthêu và Tôma, Giacôbê con ông Alphê và Simon cũng gọi là
Nhiệt Thành, Giuđa con ông Giacôbê và Giuđa Iscariốt là kẻ phản
bội.
Người đi xuống với các ông, và
dừng lại trên một khoảng đất bằng phẳng, có nhóm đông môn đệ
cùng đoàn lũ dân chúng đông đảo từ khắp xứ Giuđêa, Giêrusalem và
miền duyên hải Tyrô và Siđôn đến nghe Người giảng và để được
chữa lành mọi bệnh tật. Cả những người bị quỷ ô uế hành hạ cũng
được chữa khỏi, và tất cả đám đông tìm cách chạm tới Người, vì
tự nơi Người phát xuất một sức mạnh chữa lành mọi người.
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm Cảm
Nghiệm
... Ở tầm mức lưng
chừng núi...
Theo Phúc Âm của Thánh ký Luca từ Thứ Hai đầu Tuần XXII Thường
Niên tới nay, thì sau khi đụng độ với dân làng của Người ngay
lần Người vừa xuất đầu lộ diện (trong bài Phúc Âm Thứ Hai tuần
trước), sau khi kêu gọi 4 môn đệ đầu tiên (trong bài Phúc Âm Thứ
Tư tuần trước), và sau 4 lần đụng độ với thành phần luật sĩ
với biệt phái (theo các bài Phúc Âm Thứ Năm, Thứ Sáu, Thứ Bảy
tuần trước và Thứ Hai tuần này), hôm nay, Thứ Ba Tuần XXIII
Thường Niên, bài Phúc Âm Thánh Luca mới thuật lại biến cố Chúa
Giêsu tuyển chọn 12 tông đồ, thành phần, như sẽ thấy ở các bài
Phúc Âm ngay sau đó trong tuần này, sẽ đặc biệt được Người huấn
luyện để các vị xứng đáng trở nên thành phần chứng nhân tiên
khởi của Người và là nền tảng của Giáo Hội sẽ được Người thiết
lập.
Chính vì tính cách quan trọng
của công cuộc tuyển chọn này mà Phúc Âm đã thuật lại rằng: "Đức Giêsu đi lên núi cầu nguyện, và Người đã thức suốt đêm cầu
nguyện cùng Thiên Chúa. Đến sáng, Người kêu các môn đệ lại, chọn
lấy mười hai ông và gọi là Tông Đồ".
Chỉ có 12
tông đồ mà Chúa Giêsu Con Thiên Chúa hằng sống đã phải
thâu đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa là Cha của Người cũng chính
là Đấng sai Người. Chắc bấy giờ Chúa Giêsu chưa có hay
chưa đủ 72 môn đệ. Nhưng con số môn đệ theo Người bấy giờ chắc
cũng phải trên 12 người, trong đó có cả một số không được Người
tuyển chọn bấy giờ, chẳng hạn như 2 chàng Giuse và Matthia là
những người đã ở với Người ngay từ đầu như các vị khác, trong đó
chàng Matthia là vị sau này được chọn thay cho tông đồ
Giuđa Íchca (xem Tông Vụ 1:21-26).
Như thế, Chúa Giêsu đã cầu nguyện cùng Thiên Chúa không
phải để xem có nên tuyển chọn 12 tông đồ hay chăng, một việc bất
khả thiếu theo khuôn mẫu 12 chi tộc Israel trong Cựu Ước như
chính Thiên Chúa đã thực hiện, vì Dân Tân Ước được hình thành
theo khuôn mẫu của Dân Cựu Ước và Dân Cựu Ước được nên trọn nơi
Dân Tân Ước. Danh sách 12 tông đồ được Phúc Âm hôm nay liệt kê
như sau: "Đó là ông Simôn mà Người gọi là Phêrô, rồi đến ông
Anrê, anh của ông ; sau đó là các ông Giacôbê, Gioan, Philípphê,
Batôlômêô, Mátthêu, Tôma, Giacôbê con ông Anphê, Simôn biệt danh
là Quá Khích, Giuđa con ông Giacôbê, và Giuđa Ítcariốt, người đã
trở thành kẻ phản bội".
Chúa Giêsu cầu nguyện trước
hết là để hội ý với Cha của Người về những ai trong số thành
phần môn đệ của Người bấy giờ xứng đáng trở thành 12 tông đồ trụ
cột cho Giáo Hội Người sẽ thiết lập cho đến tận thế. Có thể
lúc ấy Người cũng cầu nguyện để lĩnh ý Cha của Người về đường
lối huấn luyện thành phần tông đồ nồng cốt này, về sứ vụ chứng
nhân thừa sai của các vị trong tương lai, về vai trò quản trị,
giảng dạy và thánh hóa của các vị được thừa kế bởi hàng giáo
phẩm sau này.
Tóm lại, trong đêm nguyện cầu
này của mình, Chúa Giêsu có thể đã có một viễn ảnh về riêng Giáo
Hội Người sẽ thiết lập để làm bí tích cứu độ cho toàn thể nhân
loại.
Thế nhưng, sở dĩ "Người đã (phải) thức suốt đêm cầu nguyện", cầu
nguyện lâu đến như vậy, phải chăng là vì Người cầu nguyện cho
từng người môn đệ sẽ trở thành tông đồ của Người, trong đó đặc
biệt có 2 người môn đệ cần đến lời cầu nguyện của Người hơn cả
là một môn đệ Simon Phêrô sau này sẽ chối Người 3 lần mà Người
vẫn tiếp tục tin tưởng đặt làm thủ lãnh tông đồ đoàn, và một
Giuđa Íchca sau này sẽ phản nộp Người. Bấy giờ Người cũng có thể
nghĩ đến người môn đệ được Người yêu thương cách riêng là Gioan,
nhất là đến một đệ nhất môn đệ hoàn hảo của Người là Mẹ Maria,
vị sẽ thay Người chăm sóc các tông đồ sau khi Người về
Trời vì Mẹ là Mẹ của Giáo Hội.
Vấn đề được đặt ra ở đây là nếu Chúa Giêsu đã cầu nguyện thâu
đêm như thế thì với tác động thần linh vô ngộ thì làm sao Người
lại chọn một người môn đệ phản nộp Người một cách sai lầm như
thế? Đó là lý do không phải cứ cầu nguyện là mọi việc sẽ được
tốt đẹp theo ý của mình đâu mà là ý của Thiên Chúa. Bởi thế nên
trong chính Kinh Lạy Cha mới có lời nguyện "ý Cha thể hiện dưới
đất cũng như trên trời". Vậy cầu nguyện không phải chỉ để biết
được ý Chúa để làm theo mà nhất là để nguyện cho ý Chúa được nên
trọn nơi chính bản thân mình và trong mọi sự, để biết chấp nhận
mọi sự theo Thánh ý Chúa, tức là để phó mình cho Chúa: "Xin cất
chén này cho con, những đừng theo ý Con một theo ý Cha" (Luca
22:42).
Ở cuối bài Phúc Âm hôm nay chúng
ta còn thấy một hình ảnh đặc biệt khác nữa, liên quan đến
chính việc Chúa Giêsu tuyển chọn 12 tông đồ, đó là "Đức Giêsu đi xuống cùng với các ông,
Người dừng lại ở một chỗ đất bằng. Tại đó, đông đảo môn đệ của
Người, và đoàn lũ dân chúng từ khắp miền Giuđê, Giêrusalem cũng
như từ miền duyên hải Tia và Xiđôn đến để nghe Người giảng và để
được chữa lành bệnh tật".
Phần cuối bài Phúc Âm hôm nay
quả thực đã cho thấy việc Chúa Giêsu tuyển chọn 12 tông đồ là để
cùng Người phục vụ toàn thể nhân loại, ở chỗ: "Đức Giêsu đi xuống cùng với các ông". Và
hành động "đi xuống" này chỉ xẩy ra sau hành động đi
lên: "Đến
sáng, Người kêu các môn đệ lại" với Người
bấy giờ đang ở trên núi cầu nguyện vừa xong. Có nghĩa là các vị
môn đệ trở thành tông đồ này phải có một đời sống vươn lên với
Người và sống như Người, ở chỗ sống trổi vượt trên trần gian,
các vị mới có thể làm chứng cho Người như "ánh sáng thế gian",
như "một thành xây trên núi không thể nào khuất được nữa"
(Mathêu 5:14).
Tuy nhiên, địa điểm dừng lại
của hành động sau khi đi "lên núi" "Đức Giêsu đi xuống cùng với các ông" đây, như Phúc Âm cho thấy "ở một chỗ đất bằng", chứ không phải ở một thung lũng hay ở đồng bằng hoặc
trong sa mạc. Nghĩa là ở một nơi lưng chừng núi, có thể hiểu là ở
sườn núi, một tầm mức không cao không thấp, vừa tầm với dân
chúng, nhờ đó họ có thể "đến để nghe Người giảng và để được chữa lành bệnh
tật".
Sự kiện Chúa Giêsu
lên núi cầu nguyện thâu đêm, sau đó Người chọn 12 vị trong số
các môn đệ trở thành tông đồ, rồi cùng với các vị tông đồ xuống
núi đẩ gặp gỡ các môn đệ khác cũng như chung dân chúng từ khắp
nơi kéo đến gặp Người và nghe Người ở một khoảng đất bằng, nơi
Người bắt đầu Bài Giảng Trên Núi của Người về các phúc đức trọn
lành, (như sẽ thấy trong các bài Phúc Âm tới đây), là những gì
cho thấy thế giá và uy tín thần linh của Người, chẳng những đối
với nội bộ các môn đệ mà còn với cả chung dân chúng nữa. Có thể
nói không ai hay hiếm có người nào cảm nghiệm về Chúa Kitô như
vị tông đồ dân ngoại Phaolô, ở mức độ như ngài, vị đã truyền dạy
cho giáo đoàn Côlôsê ở Bài Đọc 1 hôm nay môt số khái niệm tín lý
về Người như sau:
"Người chứa đựng tất cả sự viên mãn của bản tính Thiên Chúa, và
trong Người, anh em cũng được sung mãn, chính Người là Ðầu mọi
thủ lãnh và quyền năng... Người đã ân xá mọi tội lỗi chúng ta,
đã huỷ bỏ văn tự bất lợi cho chúng ta, vì (nó) làm cho chúng ta
bị kết án; Người đã huỷ bỏ bản văn tự đó bằng cách đóng đinh nó
vào thập giá. Người đã tước quyền những kẻ chấp chính và những
kẻ cầm quyền. Người đã mạnh bạo điệu chúng ra và toàn thắng
chúng trong bản thân Người".
Chính vì Chúa Kitô như thế mà Thánh Phaolô, trong cùng bức
Thư gửi cho họ ở Bài Đọc 1 hôm nay, còn khuyên dạy giáo đoàn
Côlôsê này sống tu đức với Người một cách xứng hợp như sau:
"Anh em thân mến, như anh em đã
nhận lãnh Chúa Giêsu Kitô, anh em hãy sống trong Người, hãy đâm
rễ và xây dựng trong Người, và kiên trì trong lòng tin, như anh
em đã học biết, hãy đầy lòng cảm tạ trong Người. Anh em hãy cẩn
thận, đừng để ai lấy triết lý và những mánh khoé gian giảo mà
lừa dối anh em, theo truyền thống loài người, theo những yếu tố
phàm trần, chứ không theo Ðức Kitô... Trong Người, anh em đã
chịu cắt bì, một phép cắt bì không do tay người phàm cất khỏi
xác thịt, nhưng là phép cắt bì của Ðức Kitô. Nhờ phép rửa tội,
anh em đã được mai táng làm một với Ðức Kitô, anh em cũng được
sống lại với Người, bởi đã tin vào quyền năng Thiên Chúa, Ðấng
đã cho Người từ cõi chết sống lại. Anh em vốn đã chết vì tội lỗi
anh em và bởi không cắt bì tính xác thịt của anh em, (nhưng)
Thiên Chúa đã cho anh em được chung sống với Người".
Đúng thế,
chính vì "anh em vốn đã chết vì tội lỗi anh em và bởi không
cắt bì tính xác thịt của anh em, (nhưng) Thiên Chúa đã cho anh
em được chung sống với Người" mà họ cần phải vang lên những
cảm nghiệm thần linh của mình như Thánh Vịnh 144 ở Bài Đáp Ca
hôm nay như sau:
1) Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa,
con sẽ ca khen Chúa, và con sẽ chúc tụng danh Chúa tới muôn đời.
Hằng ngày con sẽ chúc tụng Chúa, và con sẽ khen ngợi danh Chúa
tới muôn đời.
2) Chúa nhân ái và từ bi, chậm
bất bình và giàu ân sủng. Chúa hảo tâm với hết mọi loài, và từ
bi với mọi công cuộc của Chúa.
3) Lạy Chúa, mọi công cuộc của
Chúa hãy ca ngợi Chúa, và các thánh nhân của Ngài hãy chúc tụng
Ngài. Thiên hạ hãy nói lên vinh quang nước Chúa, và hãy đề cao
quyền năng của Ngài.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL.
Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm
hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
TN.XXIIIL-3.mp3 / TN.23L-3.mp3
